Tuesday, November 20, 2018

Giặt Đồ Lúc 00:00 Đêm Tối

Thật sự mình là người rất sợ ma lúc nhỏ, và việc đó nó ám ảnh mình tới tận bây giờ... Hôm nay mình lại lên sân thượng lầu 6 để giặt đồ một mình trong đêm tối...

Mình là người chuộng lao động, nên mình đều giặt tay mà không giặt máy, dù hồi xưa nhà mình có mấy giặt. Hôm nay mình quyết định giặt vì hơn 1 tuần rồi mình chưa giặt vì bận bịu, lố cả ngày chủ nhật nên Thứ 2 này phải giặt.

Đem thau đồ lên, cảm giác đầu tiên là cực kỳ hoang mang sao đèn lại chớp tắt thế này... Vẫn cố gắng đi lên xem xét bóng đèn xem nó bị gì... À hoá ra là cái Hotel bên cạnh có đèn Led quảng cáo mới.

Vẫn cảm giác đấy... Sợ sệt ngày càng ùa vào...

Đang giặt đồ mà nào là tiếng gió vù vù réo rít liên hồi. Nào là tiếng cửa va đập kỳ cạch rõ mồn một như có ai đó đang mở cửa bước vào. Nào là tiếng tấm bạc che đập bình bịch vào vách... Kết hợp vào đó là ánh đèn quảng cáo chóp tắt liên tục. Khung cảnh ấy,lúc thì sáng lúc tối bập bùng cùng với các âm thanh tạo nên một khung cảnh đáng sợ.

Tôi bỏng nhớ đến cái máy giặt ngày xưa mà tôi đã mua cho mẹ t giặt đồ đỡ cực...

Trong thâm tâm tôi xuất hiện một thứ vô cùng đáng sợ... rất đáng sợ hơn cả những âm thanh và ánh đèn bập bùng kia. Nó bao trùm lấy tất cả con người tôi, làm tôi chết đứng trong suy nghĩ đầy lo sợ ấy. Nó có phải là con ma mà thôi đang sợ khi phải giặt đồ một mình không? Không gian tĩnh lặng của đêm tôi làm tôi suy nghĩ quá nhiều rồi...

Tôi cố trấn an bản thân xem điều gì đã xảy ra với tôi lại làm tôi sợ hãi đến vậy. À... Tôi biết rồi, mẹ tôi đang rất khó khăn, ba tôi đang đi xa, không trở về với gia đình nữa và cũng không biết ngày nào trở về. Tôi đang nhớ đến cái ngày mà gia đình đầy đủ đây mà! À vậy là tôi đã nhớ về gia đình, tôi đã sợ mất hẵn luôn cái gia đình mà tôi hằng mong ước được lại sum họp. Phải rồi, dù tôi đi đông về tây... Tôi vẫn luôn mong chờ một nơi gọi là "Tổ Ấm" để tôi có thể trở về...

Trở về để khoe thành tích... Con trai ba mẹ đã làm được điều gì... Ba mẹ cùng nhau vui vẻ hạnh phúc cùng với con.

Hay là trở về khi thất bại... À cũng luôn có ba mẹ động viên cho con... Bảo bọc cho con. Là một chỗ dựa vững chắc cho con, để chuẩn bị một bước nhảy mới mà không cần phải sống trong sợ hãi khi thất bại...

Thôi lại nghĩ sâu xa quá rồi... Tôi lại tự trấn an bản thân... Ơ, ba mẹ còn sống mà, chỉ là mỗi người một nơi thôi. Thôi chịu khó đi qua đây một tí, qua kia một tí là xong chớ gì...

Tôi nghĩ tôi đã giải quyết được nỗi sợ và có thể yên tâm tiếp tục giặt đồ rồi. Nhưng không, nỗi sợ kia vẫn còn đó, mặc kệ những lời trấn an của tôi.... Ố! Hình ảnh bữa cơm gia đình với đầy đủ gia đình đây sao? Có ba nghiêm trang, ngồi trước mâm cơm nghiêm nghị kêu 2 đứa con dọn chén và đồ ăn. Mẹ ngồi thở dài vì một ngày buôn bán mệt nhọc. Tôi và em gái cùng nhau dọn mọi thứ ra để chuẩn bị cho cả nhà ăn cơm cùng nhau.

Lúc nhỏ trước kia tôi nghĩ ăn cơm với nhau là chuyện bình thường, ai lúc nào mà chẵng được. Tại sao phải ăn cùng nhau bị ba la suốt.

Giờ lớn lên một chút tôi mới hiểu được chén cơm cùng gia đình nó quý giá biết nhường nào... Có rất nhiều thứ rình rập buổi cơm sum họp của gia đình bạn hằng ngày bạn biết không? Nếu ngay lúc này bạn vui vẻ và hạnh phúc cùng ba mẹ dùng bữa tối... Hãy trân quý nó. Bạn bè nếu lúc nào cũng có thể đi được thì hãy dành thời gian cho buổi tối với gia đình. Phụ mẹ, phụ ba làm những việc vặt để chuẩn bị cho buổi cơm nhé.

À mà thôi, tôi phải giặt đồ cho xong đã mai còn đi làm sớm nữa, trễ rồi. Nên tôi lại tìm cách trấn an... À phải rồi! Coi như mình đi làm xa rồi, không về ăn được với ba mẹ. Chứ ba mẹ vẫn ở nhà ăn với nhau vui vẻ.

Xạccc xạccccc... Sao vẫn không nguôi cảm giác ấy nhỉ? À... Tôi biết tôi đang tự lừa dối bản thân rồi... Tôi đang thật sự sợ mẹ tôi quyết định không đúng đắn, hoặc ba tôi quyết định không đúng đắng. Một trong hai người có quyết định không đúng... Không về với nhau nữa. Thì những lời trấn an kia của tôi sẽ thành bọt nữa và không thể nào lấy lại được. Cái tôi thật sự sợ là ba hoặc mẹ tôi khổ. Chính là cái này rồi! Đã khổ rồi còn đơn độc... thì làm sao được.
Tôi đi làm ngày đêm, kể cả việc viết Blog về Kỹ Thuật, nó cũng là một phần của mục đích con dành cho ba mẹ. Con không muốn thấy ai phải khổ sở cả. Thật sự con chẵng cần gì cả, con chỉ cần ba mẹ sống vui vẻ và hạnh phúc với nhau.

Thật sự mà nói... tôi rất sợ cảm giác này nhất trên đời... Nó còn đáng sợ hơn gấp trăm gấp vạn lần việc nếu có một con ma đang thè lưỡi ra trước mặt tôi.

Vậy nên một có ma vô hình ấy có là gì so với nỗi trợ trong thâm tâm của tôi cơ chứ...

Hihi, và thế là tôi hết sợ ma và giặt đồ hoàn tất lúc gần 1:00 AM ngày 20/11/2018.

Xuống viết blog hướng dẫn cách không sợ ma trên blog https://hacker6009.blogspot.com/ cho các ban đọc.


No comments:

Post a Comment